[Drabble] [Kaibaek] Ngả lưng trên bãi cỏ

Author : Hoàng Mi
Rating: PG-13, angst
Pairing: Kaba/ Kaibaek

NGẢ LƯNG TRÊN BÃI CỎ

Ngả lưng trên bãi cỏ , Jongin hướng ánh mắt về phía bầu trời trong xanh, nơi có những đám mây đang nhẹ nhàng chuyển động. Mây kéo tới ngày một nhiều và bầu trời tối lại hẳn, Jongin biết trời lại sắp chuyển mưa. Cậu bật dậy chạy vào sảnh bệnh viện, lao như tên vào căn phòng số hai khu nội trú.

…………

Baekhyun ngồi thẫn thờ bên cửa sổ. Trời đang tối dần, mơi bốn giờ chiều thôi mà, hẳn là sắp mưa. Mưa rồi sẽ có sấm chớp. Sấm chớp đáng sợ lắm, Baekhyun từ nhỏ chỉ cần nghe hai từ “sấm chớp” là mắt đã ngấn nước. Mưa bão và sấm chớp của mười hai năm về trước đã mang cha mẹ và anh trai cậu đi mãi. Mười hai năm trước, cậu bé Baekhyun bảy tuổi đeo tang cả gia đình. Mười hai năm trước, cậu chỉ có Jongin làm bạn. Cảm giác khi đó như thế nào cậu cũng không nhớ rõ. Chỉ là một thứ tâm trạng rỗng tuếch, muốn gào lên, muốn la, muốn khóc nhưng tất cả đã bị cục nghẹn nơi cổ họng chặn lại. Nhưng cậu vẫn luôn nhớ hình ảnh Jongin ở bên cậu, xiết tay cậu, dùng bàn tay trẻ con của chính mình quẹt đi những giọt nước mắt lăn dài trên má Baekhyun.

Và từ đó đến nay Baekhyun chỉ có Jongin làm bạn. Jongin luôn ở bên cậu. khi những cơn ác mộng cứ đeo bám giấc ngủ của cậu, khi cậu vấp ngã, khi cậu gặp chuyện buồn hay khi cậu lên bàn mổ lần đầu tiên.

Jongin luôn ở bên cậu mà không nói một lời nào. Không, thực ra Jongin luôn nói, Jongin luôn cố gắng nói điều gì đó với cậu. jongin hát cho cậu nghe, Jongin kể chuyện cổ tích mỗi đêm, jongin hứng khởi kể về trường lớp cho cậu.

Chỉ là Baekhyun không nghe.
Cậu không nghe được.
Đôi tai cậu đã bị cái ngày định mệnh mười hai năm về trước lấy đi. Cậu thậm chí không nghe được tiếng mình khóc, tất cả đối với cậu chỉ là những cục nghẹn ứ trong lồng ngực.

Nhưng Baekhyun luôn biết khi nào sẽ mưa, khi nào sẽ có sấm chớp. Mối lần giáp mặt với chúng, Baekhyun ước mình có thể chết đi. Chỉ cần thấy ánh sáng lóe lên ngoài cửa sổ, Baekhyun lại nghẹn ứ. Ngày trước, cậu khóc thỏa thích, cậu gào lên, cậu đập phá mọi thứ, nhưng tất cả những gì cậu nhận được là sự im lặng, và những cái ôm từ Jongin. Bây giờ cậu không khóc to như trước nữa, khối nghẹn nơi cổ họng cũng không còn lớn như trước, nhưng cậu vẫn không thể ngăn nước mắt mình lăn dài trên má. Jongin vẫn ôm cậu, hai người vùi vào chăn đến khi cơn mưa đáng ghét kết thúc.
Không có định nghĩa cho mối quan hệ của hai người. Nhưng Baekhyun biết Jongin là cả thế giới đối với cậu. Cậu cũng muốn trở thành cả thế giới đối với Jongin.

………

Jongin lao như tên vào căn phòng quen thuộc…
Trống rỗng, chỉ còn mùi thuốc sát trùng và những vật dụng đã được dọn dẹp ngăn nắp.
Trong một giây nào đó, Jongin đã định ôm lấy người nằm trên giường, vùi hai người vào chăn, nói với người kia rằng cậu yêu anh chừng nào, nói rằng cậu sẽ làm đôi tai cho anh, cậu sẽ ôm anh hằng ngày, cậu sẽ bảo vệ anh khỏi những cơn sấm chớp đáng ghét, nói rằng sẽ ổn thôi bởi anh là người quan trọng nhất với cậu…

Nói rằng anh đừng để lại cậu một mình trên đời này…

~~~~~

3 thoughts on “[Drabble] [Kaibaek] Ngả lưng trên bãi cỏ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s